google-site-verification: googlef1078a9383f15eeb.html
top of page
Tìm kiếm

Hãy hét lên "Tôi làm được rồi" .

Nếu các bạn nghĩ, Vinh Quang tưởng chỉ ở bên những người nổi tiếng, giàu có và giỏi giang.. Điều đó thực sự chưa đủ.. Vì họ cũng đã từng

Đỉnh Vinh Quang

vất ngã, chảy máu, thất bại, phá sản, nguy hiểm... mọi thứ đã được trải nghiệm trước khi họ đứng lên trên đỉnh của Vinh Quang và hét lên " Tôi làm được rồi".

Các bạn thân mến, các vĩ nhân đã có, đã đi qua trong lịch sử loại người cũng đã từng sinh ra trong những điều kiện như bao đứa trẻ khác và lớn lên cũng như bao người khác, thậm chí khó khăn, bất hạnh, kém cỏi hơn phần lớn chúng ta,.. nhưng sau cùng của hành trình, họ đã sống được ghi nhận, được thế giới tôn vinh, họ đã thành công. Mỗi bước đi của họ là một hành trình xương máu, mồ hôi, mất mát, thất bại.. thậm chí nhục nhã,.. nhưng đó chỉ là chông gai, chỉ là những vết cứa của sỏi đá ven đường, ý chí của họ càng được tôi rèn, mạnh mẽ hơn, khi nghịch cảnh bủa vây. Họ như vậy đó, thành công không bao giờ dễ dàng với bất kỳ ai, nhất là những người có cuộc sống không may mắn dễ chịu. Họ đã làm được và ánh sáng tìm đến với họ, tỏa hào quang trên đầu họ, chúng ta ngước nhìn và thán phục.

Cái gì đây? Chúng ta, phần lớn đang đắm chìm trong quần áo đẹp, xe sang, cuộc sống đầy đủ, chăn ấm đệm êm, .. hoặc ít nhất là ao ước như vậy! Nắng không đến mặt, mưa chẳng đến đầu, và chằng chúng ta cũng đang thèm khát được như vậy, giống như chàng võ sĩ suốt ngày ăn và ngủ, chúng ta sẽ vùi mình vào chiến thắng của người khác, những người khổ luyện trong tuyết, trong mưa, trong bão táp sa mạc, .. những người đang ngày đêm miệt mài trong phòng thí nghiệm, để tìm ra các loại thuốc cho con người, những người đang lang thang khắp bờ biển dù mưa hay nắng để tìm hóa thạch khủng long... Họ thành công, họ không hét như chúng ta, nhưng chúng ta lại hét lên " Đồ ăn may".. Chúng ta sợ ốm, sợ mang tiếng, sợ thất bại, sợ những gì đau đớn chạm vào trái tim và cơ thể, chúng ta không dám đi chân trần trên cát nóng, mặc quần áo rách rưới, ngại giao tiếp khi chúng ta thua cuộc... chúng ta như vậy đó, phần lớn những người thất bại thường xuyên chỉ mong cầu cho thân mình khỏe mạnh, cuộc sống dễ dàng và được yêu thương! Họ sợ cô độc, sợ bị bỏ rơi khỏi đám đông, trong khi những người tạo ra hào quang, họ đang một mình đối đầu với muôn vàn khó khăn, họ không có ai bênh vực hay yêu thương, họ đang thất bại nhưng họ vẫn tin là họ đúng, dù cát có nóng, trái tim có bị thiêu đốt, họ có bị sỉ nhục,.. họ vẫn không bỏ cuộc để chạy theo đám đông, chiến đấu và chiến thắng trong cô đơn là bản năng của họ. Chúng ta ngưỡng mộ, ganh tị, tức giận chỉ vì họ đã thành công! Leo lên đỉnh Everest có nhiều cách, đi trực thăng qua đoạn nguy hiểm hoặc leo qua tất cả, ... họ vẫn hét được nhưng an nhàn thì không thể hét lên mãnh liệt được, vì sự hèn kém đã làm giọng họ khàn đi.

Chúng ta, chắc chắn phần lớn chúng ta, sợ sự thất bại trong khi người thành công lại có trăm ngàn lần thất bại, cái họ hơn chúng ta là lòng tin, thái độ tích cực với thất bại và không mong cầu cho thân thể một cuộc sống an nhàn, hạnh phúc, .. lý tưởng và hoài bão của họ là hành trang cho thành công! Tất cả những người nổi tiếng, thành công,.. dù xuất phát điểm khác nhau, thì khó khăn luôn đồng hành họ, là gia vị không thể thiếu trong các món ăn thường ngày của họ! Nếu chúng ta không như họ, không dám đi con đường chông gai thử thách, chúng ta sẽ mãi là người ngước lên nhìn ngắm đỉnh núi, nơi có những con người, chân chảy máu, đẫm mồ hôi, cô đơn... đang cắm cờ trong trái tim nhân loại. Họ là vĩ nhân, không có nghĩa nghĩa họ ở đỉnh vinh quang mà là một người leo lên.

Nếu chúng ta không làm được, nếu chúng sợ hãi, nếu chúng ta lo mất mát một thứ gì ta yêu quý, nếu chúng ta mong cầu nhưng thứ tầm thường, thì chúng ta mãi mãi là đám đông la ó, ghen tị, tức tối, ngưỡng mộ ở dưới kia.

Hãy học tập, và biến những khó khăn thành thách thức và vượt qua nó, dù không dễ dàng, trăm lần vẫn cố vượt qua, không có gì không thể, chỉ cần ý trí sắt đá và bền gan, chỉ cần còn thở, nhất quyết không bỏ cuộc. Tôi tin, tôi và các bạn cũng sẽ leo lên được đỉnh Vinh Quang, để nhìn xuống, hãy làm đi, dù có chết dọc đường, cũng không bỏ cuộc, dù chân có gãy thì đi bằng tay, cũng quyết leo lên đỉnh Vinh Quang, nơi có nắng có gió, chúng sẽ hét lên " Tôi làm được rồi". Mặc kệ kẻ đố kỵ la ó bắt ta xuống, mặc kệ bên dưới, chúng ta hãy làm đi, hãy leo đi, hãy đi chân trần trên cát nóng, hãy ngủ dậy lúc 5h sang, hãy làm mà không phàn nàn, hãy hít thở và cảm ơn vũ trụ trước khi bắt đầu, hãy tạo ra thói quen và động lực, hãy sống một mình và xa rời thú vui, cảm giác và cả đám đông, hãy đi một mình, nghĩ một mình, sống một mình... Vì một lý tưởng lớn nao " Vì cuộc sống tươi đẹp của nhân loại"

Chúc các bạn thành công, tách rời đám đông đố kỵ, đám đông chỉ muốn kéo tất cả xuống để sống cùng nhau trong hạnh phúc thường tình, để rồi lại dẫm đạp lên nhau, để mãi mãi chỉ là đám đông không tên tuổi, lịch sử chỉ ghi những người bình thường. Hãy mơ mộng về một đỉnh núi nào đó, nơi ta ngồi một mình ngắm hoàng hôn, không còn gì cao hơn che tầm mắt của ta, hãy một lần được như vậy... Chỉ cần còn hơi thở hãy làm, mọi khó khăn chỉ là ta mạnh thêm.

0 lượt xem0 bình luận

Bài đăng gần đây

Xem tất cả
bottom of page